Không hiểu tại sao nếp sống của các bạn ngày
càng có xu hướng không tốt như vậy? Hình như các bạn vẫn cho rằng ăn mặc như thế
mới tỏ ra là người hợp thời trang, hợp “style” trong bất kì hoàng cảnh nào. V à
ó lẽ những điều đó sẽ làm cho mình trờ thành con người hiện đại hơn.
Nhận giò phong lan tôi chẳng biết nói gì chỉ lí nhí cảm ơn và đặt tay
lên những cánh hoa mà vuốt ve rồi reo lên thích thú: "Ôi đẹp quá". Tôi
đâu biết rằng để có được giò phong lan này chân bạn đầy những vết xước. ...
Được học tập, vui chơi cùng các bạn, mình
thấy trưởng thành hơn rất nhiều. Các bạn đã giúp mình thoát khỏi cái vỏ
bọc tự ti và nhút nhát để trở thành một con người khác: vui vẻ hơn, sôi
nổi hơn, tự tin hơn và không ngừng nỗ lực để hoàn thiện mình. ...
Một ngày dãi nắng dầm
mưa trong cái tiết trời đầu hạ... Cái nắng chang chang như thiêu đốt
làn da của mẹ... Những cơn mưa rào cuối ngày làm mẹ run run khi lên cơn
sốt... 50.000 với chúng ta, với mọi người, với cuộc sống hôm nay là bé
nhỏ, nhưng với mình nó thật lớn lao. Mình chưa bao giờ làm việc chân tay
để kiếm tiền nhưng mình hiểu để có được số tiền ấy thật chẳng dễ dàng. ...
Sắc màu của dòng máu hừng hực đam mê chảy tràn trong
huyết quản, dòng máu mà bao con người đã đổ xuống cháy rực con tim, màu
của đam mê chinh phục và chiến thắng. Màu đỏ may mắn để tôi bước đến
đỉnh Olympic cao vời vợi. Tôi đã ước mơ, nỗ lực rồi lại cố gắng hết mình
nhưng tôi đã thất bại vào giây phút cuối cùng... Thua người về nhất hai
mươi điểm... Vâng, hai mươi điểm ấy là hai mươi điểm mà ngôi sao hi
vọng đã cướp đi của tôi... Buồn, chán nản và tuyệt vọng. ...
... Bố gọi con là con gái rượu khiến mấy đứa
hàng xóm cũng phải ghen. Bố chở con đi tiêm phòng rồi mua cho con hai
cây kẹo mút thật ngon. Khi ấy, con cũng không hiểu làm sao bố yêu con
đến thế! Ngốc bố nhỉ? Vì bố là bố của con mà. Bây giờ con đã 15 tuổi,
nhưng đối với bóo con vẫn là "bù cà" bé nhỏ. Bố mừng tuổi con mỗi giao
thừa.Bố chở con đi học, đi ăn kem. Bố bắt gió,xoa dầu khi con nhức đầu.
Bố dạy con học ...
....Thầy vẫn luôn nhắc nhở con: "Mỗi trò rồi đây sẽ chọn cho
minh một con đường, đó sẽ là nơi các con gặt hái được rất nhiều niềm
vui nhưng cũng không ít những khó khăn. Nhưng làm nghề gì cũng vậy, đặc
biệt là nghề trồng người, hãy luôn hết lòng với nghề, vì chỗ đứng của
người thầy không đâu khác chính là trái tim học trò..."....
... Tình yêu là khi mẹ tôi phai cà phê cho bố tôi và mẹ uống thử một ngụm
trước khi đưa cốc cà phê cho bố tôi để đảm bảo cà phê vừa đủ đậm và vừa
đủ nóng. ...
Và rồi cứ như thế nhiều lần mình muốn chết quách đi cho xong. Không phải
một lần mà có khi cả trăm lần. Minh muốn trốn tránh tất cả mọi thứ. Chỉ
có chết mình mới không phải ưu phiền. Nhưng mình thương mẹ nhiều lắm.
Mình không thể có lỗi với mẹ. ...
... Cô giáo dạy rằng:
"Đừng nhìn đời bằng đôi mắt đeo cặp kính đen cũng như cặp kính mầu
hồng, hãy nhìn bằng chính đôi mắt của bản thân". Và tôi đã làm theo
cách cô chỉ bảo - người cô sẽ theo bên cạnh tôi trong suốt ba năm trung
học. Nhưng tôi đã chỉ nhìn thấy những bản chất xấu xa của con người
nhiều hơn là lòng tốt và cái đẹp. Tôi đã nhìn thấy cảnh một người con
trai chửi người mẹ già chỉ vì bà không trông con cho anh ta....
Giấy phép thiết lập trang
thông tin điện tử tổng hợp số 135/GP-TTĐT, Hà Nội ngày 29/6/2010
Tổng biên tập: TS. Nguyễn Văn Tùng
Toà soạn: Tầng 10, Toà nhà TT Sáng tạo 3D Việt Nam, đường Nguyễn Phong Sắc
kéo dài, Cầu Giấy, Hà Nội
Điện thoại: 04.3.5142649. Fax: 04.3.5142649
Email: vanhoctt@yahoo.com; vantuoitho@yahoo.com.vn. Website: htttp://www.vanhocvatuoitre.com.vn