14.1.09
...
Tôi nhìn thấy trong đó
Tuổi thơ mình ngập nắng trong
...
12.1.2009
Nhà văn Trần Hoài Dương
...
Màu hoa phượng rực rỡ thật đẹp nhưng vẫn
không thể sánh được với chiếc áo lụa đỏ ngắn tay cô đang mặc. Quả thật,
tôi chưa từng thấy ai có chiếc áo đỏ đẹp đến như vậy. Một vẻ đẹp vừa
tười mới trẻ trung, vừa đằm thắm quyến rũ cô bé chắc trong lòng đang có
gì vui nên vẻ mặt ngời ngời luôn ngước nhìn lên các vòm cây ven đường,
chậm rãi đạp xe đi. Đáng lẽ tôi phải rẽ sang đường khác từ lâu, nhưng
cứ mải nhìn theo bóng chiếc áo đỏ, tôi vui chân đạp theo cô bé hết
đường này sang đường khác. Tôi cố gắng giữ một khoảng cách vừa đủ để có
thể luôn nhìn thấy cô một cách rõ ràng, đồng thời cũng không thể để cho
cô phát hiện ra sự “bám sát” của tôi. Đi theo cô rất lâu thế để làm gì,
tôi không cần nghĩ đến. Tôi chỉ thấy trong lòng mình lâng lâng khi được
thong thả đạp xe cách cô một khoảng không xa mà cô không hề hay biết,
vậy thôi. Đến một ngã tư đông người và xe cộ qua lại, cô bé áo đỏ vừa
băng qua thì đèn đỏ.
...
12.1.2009
...
Rồi mùa hoa thạch thảo cuối cùng
cũng hết thật. Một tuần sau tôi trở lại làng hoa, bói không đâu ra lấy một
bông. Nhưng lạ lùng làm sao, càng không được trông thấy những bông hoa thạch
thảo thật, trong tâm trí tôi lại càng hằn lên hình nét những bông hoa thạch thảo
với màu tím ngát mông lung như khói. Câu hát về loài hoa thạch thảo cứ ngân nga
mãi trong tôi, ám ảnh tôi mãi chẳng chịu rời. Cùng với câu hát đượm buồn nhưng
đầy vẻ trong sáng, hình ảnh mảnh mai của cô - bé – hoa – thạch – thảo cũng hiện
ra, đeo đẳng mãi bên tôi.
....
8.1.2009
...
Những chú lùn trung thực thật thà
Muốn sống được phải tự mình dị dạng
Cái ác độc tàng hình trong cái thiện
Em biết đâu cạm bẫy để mà lường
...
6.1.2009
Tặng các fan của Anđecxen
Tôi đã tin cổ tích tự lâu rồi,
Như em vẫn tin tình yêu có thực.
Đi hết tuổi thơ tôi còn day dứt
Hoàng tử vô tình hay Andecxen quên?...
21.12.08.
Tôi mơ thấy mình phiêu lãng phía chân trời
Được úp mặt vào ngọn cỏ nơi bờ sông ngày cũ
.......
17.12
Cách đây gần 15 năm, độ ấy tôi mới vào nghề... Trong lúc tổ chức số Tạp chí Văn học và Tuổi trẻ chào mừng ngày 20-11, thì một ý tưởng thôi thúc tôi cầm bút viết truyện về những người thầy, cô giáo. Chứng kiến bao cảnh thăm hỏi ồn ào, sang trọng... nơi phố phường phồn hoa đô hội, tôi chợt chạnh lòng nghĩ về những người giáo viên bình dị đang từng ngày lặng lẽ "đưa đò" nơi xóm thôn, làng bản... Truyện đăng trên Tạp chí Văn học và Tuổi trẻ. Cuộc sống bận rộn trôi đi, ngỡ chẳng ai còn nhớ đến những dòng chữ ấy. Nhưng một ngày gần đây, chợt thấy truyện của mình được đăng lại ở một tờ báo khác...
Các bạn đọc nhé... 
17.12
Lại cuối tuần...
Cuối tuần như một đêm trăng mát dịu sau một ngày đầy nắng nóng; như một cơn mưa sau những ngày nắng lửa; như một lời nói dịu dàng sau những cay nghiệt, dỗi hờn; một nốt lặng trong một bản nhạc sôi động... Cuối tuần, lại cuối tuần tạo nên tiết tấu cho bản nhạc cuộc đời.
....Ồ! Một chiếc lá đang rơi. Nó rơi rất chậm, hình như nó cũng hơi sợ. Ôi! Hay chưa! Nõ đã nghiêng mình theo làn gió. Có lẽ nó đã nhận ra rằng tích tắc đi từ cành cây đến mặt đất là phút giây duy nhất trong đời nó có. Vậy còn chờ gì nữa mà nó lại không buông thả mình để rồi được tự do, thỏa sức bay lượn, chao nghiêng giữa không trung bao la, đón chào thế giới mới nơi mặt đất....
... Người thầy dạy Toán biết rất nhiều công thức Toán, cô giáo dạy Văn thuộc rất nhiều bài thơ, người đầu bếp biết rất nhiều món ăn ngon... Và những người thầy, người cô, người nấu bếp thuê ấy đều nuôi lớn những đứa con của mình bằng những gì họ biết....