...
Tính con gái đố ai mà biết được
Có một ngày mây bỗng hoá thành mưa!
...
...
Dãy hành lang mỗi lúc một thêm dài,
Khi chúng mình bước vào kì thi cuối
Cánh phượng hồng ngẩn ngơ vì tiếc nuối
Một mùa hè đầy ắp những buồn vui...
...
...
Cứ đuổi bắt mải mê đến vướng cành, vướng
bụi xước cả chân tay, đến dập dụi những bông nhãn vừa mới nở. Lũ trẻ
chúng tôi nghịch ngợm nhưng nội không mắng. Nội gọi chúng tôi vào, đưa
cho những củ khoai lang vùi còn nóng thơm phưng phức và nội kể cho
chúng tôi nghe những câu chuyện.
....
...
Lá rung rinh trong ánh mắt biếc cười
Em xâu lá thành vu vơ
Và chênh chao
...
16.3.2009
... Ngõ ơi, ngõ ơi. Những cái ngõ tôi chỉ đi
qua, những cái ngõ tôi đã bước vào. Là Hà Nội của tôi trong ấy. Ngõ Áo
Dài, ngõ Tạm Thương... Ngay những cái tên đã làm lòng xao xuyến. Những
lối đi nhỏ nhắn, những tấm bạt nghiêng xiêu. Tường bạc tháng ngày,
tường thơm sơn mới. Gió lao xao trên những tán cây tròn xanh. Người ta
đi bộ thong dong, những gương mặt xa lạ, thảng một ánh mắt thân quen.
Một quán nước nhỏ đậu trên vỉa hè, ngòn ngọt hương nhân trần ...
11.9.2009
...
Lại một lần nữa, tôi chỉ muốn buông
viên phấn đã ướt nhèm vì mồ hôi trong tay. Nghĩ đến ánh mắt buồn của cô, tôi chỉ
muốn biến mất khỏi cõi đời thôi. Cô vẫn là người đủ kiên nhẫn như tôi từng nghĩ.
Mười lăm phút trôi qua nặng nề. Cô bắt đầu lên tiếng: “Học môn này mệt thật, lúc
nào cũng toàn phải tính toán. Hay mình “đổi món” đi nhé!”.
...
29.1.2009
Nhà thơ Phạm Đình Ân
...Ngẫm lẽ thường mặn nhạt
Muối biển đời trắng tinh
Ngày đầu năm mua muối
Cầm lên tay, giật mình.
...
29.1.2009
...
Tưởng như hàng chục năm rồi
Cái nồi bánh ấy còn sôi đến giờ...
...
20.1.2009
...
Mùa xuân tròn xoe đôi mắt
Ngập ngừng... vừa lạ vừa quen
...
20.1.2009
Mưa ngập ngừng trên tán lá bàng cao
Gọi lộc non thức dậy từ vỏ xám
Mưa gõ cửa sớm xuân nào vừa chớm
Chợt ánh nhìn chan chứa rất vu vơ