Bình chọn
 

Bạn cho rằng văn học
rất quan trọng

Không quan trọng
Quan trọng
Rất quan trọng

 
Thống kê truy cập
Đang truy cập: 9
Lượt truy cập: 984101

Sắc màu tuổi teen...

...
Sắc màu của dòng máu hừng hực đam mê chảy tràn trong huyết quản, dòng máu mà bao con người đã đổ xuống cháy rực con tim, màu của đam mê chinh phục và chiến thắng. Màu đỏ may mắn để tôi bước đến đỉnh Olympic cao vời vợi. Tôi đã ước mơ, nỗ lực rồi lại cố gắng hết mình nhưng tôi đã thất bại vào giây phút cuối cùng... Thua người về nhất hai mươi điểm... Vâng, hai mươi điểm ấy là hai mươi điểm mà ngôi sao hi vọng đã cướp đi của tôi... Buồn, chán nản và tuyệt vọng.
...
            Có những lúc cuộc sống là bầu trời tươi đẹp với biết bao niềm vui và hạnh phúc. Có những lúc cuộc sống là thành công với niềm tự hào khôn xiết. Có những lúc, cuộc sống là thất bại ê chề, là nối buồn lắng sâu nơi tâm khảm với những mặc cảm, khổ đau. Có những lúc cuộc sống là nỗi cô đơn giữa dòng đời hờ hững. Những lúc ấy, cuộc sống có màu gì nhỉ?

            Ngày xưa, khi còn bé thơ, tôi ước mơ về một cuộc sống được tô vẽ với những mảnh hồng long lanh, sắc màu của thế giới búp bê huyền thoại. Nhưng ngay chỉ một con búp bê nhỏ xíu cũng là thứ đồ chơi quá xa xỉ với lũ trẻ nghèo chúng tôi. Chao ôi! Tôi bỗng nhận ra rằng cuộc sống chẳng thể có màu hồng như tôi nghĩ. Tôi đâm ra yêu màu trắng, màu trắng trinh nguyên, ban sơn, tinh khiết. Bởi đơn giản tôi nghĩ, màu trắng sao mà tinh khôi, thanh bạch, sao mà ngây ngô, thơ dại thế!

            Từ ngày được hoà vào dòng học sinh tấp nập tới trường, tôi bỗng ước ao cuộc sống của mình tràn ngập tiếng cười và sự ấm áp của sắc vàng cam rực rỡ. Màu của nắng sân trường len lỏi qua từng ô cửa sổ, màu của cánh đồng lúa bao la đang vào độ thu hoạch, màu của hoa điệp vàng trải dài trên con đường đến lớp, màu của ngôi sao năm cánh lấp lánh giữa nền đỏ chói của lá cờ Tổ quốc đang tung bay trước gió, màu vàng thu se lạnh khi gió heo may về, màu của đoá hướng dương đang mỉm cười, màu của niềm vui và hơn thế nữa, nó là màu của những chiếc huy chương chiến thắng khi bỏ bao mồ hôi, công sức luyện tập...

            Dòng đời cứ xô đẩy trôi, tôi mất đi niềm tin vào ngươờ mà tôi yêu thương và tôn trọng nhất. Ba bỏ mẹ con tôi đi. Tôi chợt ước sao cuộc sống của mình sao không phải là màu tím nhỉ? Màu tím của hoa cà, hoa sim, của nỗi nhớ mong khắc khoải. Màu tím thuỷ chung, son sắc, màu tím buồn nhớ mênh mang.
Có một người bạn đã nói với tôi rằng: "Khi đã được sinh ra trong cuộc đoờinày, bạn đã đuợc trao tặng sẵn một nguồn năng lượng đủ để đối phó với mọi trở lực cho dù nó lớn đến đâu. Người ta gọi nó bằng nhiều cái tên, còn tôi, tôi gọi nó là hi vọng. Phải biết hi vọng vào cuộc sống bạn thân yêu ạ". Tôi tin những gì mà bạn tôi nói. Tôi gieo vào lòng mình một niềm hi vọng cho dù nó mong manh chừng nào, rằng một ngày kia, ba sẽ lại về với mẹ con tôi, sẽ lại ngày ngày đưa tôi tới trường. Liệu niềm hi vọng này có màu gì nhỉ? Phải chăng, nó là màu xanh của biển mênh mông, của bầu trời cao  lộng gió, màu xanh của những hoài bão ước mơ vươn tới tương lai.

             Lớn lên, tôi cũng chọn cho mình một màu sắc tươi đẹp. Tôi ước mơ cuộc sống của mình có màu đỏ, màu của tình yêu, khát vọng, màu của đam mê nhiệt huyết. Màu đỏ của ánh lửa rực cháy, của may mắn, thành công. Sắc màu của dòng máu hừng hực đam mê chảy tràn trong huyết quản, dòng máu mà bao con người đã đổ xuống cháy rực con tim, màu của đam mê chinh phục và chiến thắng. Màu đỏ may mắn để tôi bước đến đỉnh Olympic cao vời vợi. Tôi đã ước mơ, nỗ lực rồi lại cố gắng hết mình nhưng tôi đã thất bại vào giây phút cuối cùng... Thua người về nhất hai mươi điểm... Vâng, hai mươi điểm ấy là hai mươi điểm mà ngôi sao hi vọng đã cướp đi của tôi... Buồn, chán nản và tuyệt vọng. Tôi không thể định nghĩa được cái màu đỏ của thất bại này, tôi chỉ biết nó có vị đắng chát nghẹn ngào nơi cổ họng, nó có nỗi buồn thấm sâu trong từng dòng suy nghĩ.

             Mười tám năm sống trong cuộc đời này tôi biết mình chưa thể trải nghiệm được tất cả sắc màu trong cuộc sống nhưng chừng đó thời gian cũng cho tôi hiểu được sẽ đáng buồn lắm thay nếu cuộc sống là màu hồng hạnh phúc, màu tím nhớ nhung, màu xanh hi vọng, màu trắng tinh khiết hay màu đen của sự dữ dội, tuyệt vọng. Vâng, "cuộc sống như một chiếc cầu vồng, cần có cả mặt trời và mưa thì mới thấy được màu sắc của nó".

            Tôi yêu cuộc sống này với những gam màu bất diệt, cả những sắc màu hữu hình lẫn những sắc màu mà tôi chỉ có thể cảm nhận bằng những rung động của trái tim và tâm hồn.
Còn bạn, bạn nghĩ gì về những sắc màu của cuộc sống?
Vũ Thị Hương Điệp
Lớp 12A5 - THPT Trần Hưng Đạo - TP. Ninh Bình
(VH&TT số tháng 1 (203) - 2010)

 
 

Ý kiến phản hồi

pham thi thu
Dúng là những màu sắc của cuộc sống thật đep và thiếu đi một màu sẽ ko làm nên cuộc sống. mọi người nói tớ nhìn cuộc đời bằng con mắt màu hồng,tớ ko phản đối,nhưng thực ra tớ nhìn cuộc đời như chính nó,bởi tớ biết cuộc sống luôn đẹp quan trọng là bạn có cảm nhận hết được vẻ đẹp của nó ko!
nguyenthithao-lop11a6-thptnguyenthiminhkhai-ductho-hatinh
Minh co hoan canh rat giong voi ban, diep a! ky thi hoc sinh gioi tinh vua qua minh da that bai va cuoc song cung lam cho minh khong the chiu dung noi. minh da muon chet hang tram lan nhung roi lai hang tram lan khong the , minh khong biet tai sao minh lai k chet duoc, chac tai ong troi muon chung ta song de co the thanh cong hon nua va co the mim cuoi that uoi trong cuoc song. hay co len! minh se co gang het suc, ban cung the nhe! bai viet cua ban hay lam! co len nhe! neu co thoi gian thi ban hay viet thu cho toi nhe! co the toi rat mong thu cua ban lam day!!^^^6^
Nguyễn thị như ý
Chị DIỆP ak,em ko biết nói sao nữa khi nước mắt em cứ tuôn rơi trước những dòng chữ của chị.Chị ơi, em thật sự cảm ơn chị đã viết giùm em những j mà một cô hoạ trò nhỏ như em đã từng trải qua.Dù em có những người ba mẹ rất yêu thương và đã hi sih tất cả cho em nhưng đâu phải cuộc sống của em chỉ dừng lại nơi điểm tựa của ba mẹ ...em đã nhiều lần gục ngã giống như chị ,đã nhiều lần muốn tìm đến cái chết để giải thoát nhưng em đâu có làm được ,và chị cũng vậy phải không chị.Bởi vì em đã tìm ra câu tra lời cho chính banr thân mình"em phải sôn và không đc gục ngã ,em sẽ sống vì bản thân ,vì những người đã yêu thương ,hi vọng ,tin tưởng ở em,...và em sẽ sống vì chính mình" nó ko đơn giản chỉ là những dòng chữ ma em đã viết ra,chị hãy tìm cho mình một khoảng lặng bình yên để suy nghĩ lại tất cả ,chị nha!
Trung
Mình luôn ước ao có được những trải nghiệm muôn màu như bạn. Tuy rằng hiện nay cuộc sống của mình không đến nỗi tệ, nhưng mình vẫn cảm thấy có một làn sương mỏng ngăn đôi mắt mình chiêm ngưỡng những sắc màu của cuộc sống.

Gửi ý kiến phản hồi

Họ và tên
Email
Nội dung
 
 

Giấy phép thiết lập trang thông tin điện tử tổng hợp số 135/GP-TTĐT, Hà Nội ngày 29/6/2010
Tổng biên tập: TS. Nguyễn Văn Tùng
Toà soạn: Tầng 10, Toà nhà TT Sáng tạo 3D Việt Nam, đường Nguyễn Phong Sắc kéo dài, Cầu Giấy, Hà Nội
Điện thoại: 04.3.5142649. Fax: 04.3.5142649
Email:
vanhoctt@yahoo.com; vantuoitho@yahoo.com.vn. Website: htttp://www.vanhocvatuoitre.com.vn